Tóm tắt truyện Trọng Sinh Theo Đuổi ấm yên

Kiếp trước anh yêu cô, cực kỳ yêu. Anh nguyện đánh đổi bao gồm cả chỉ mong sao giống như giữ cô theo người. Nỗ lực mà lại cô không yêu anh, một kẻ luôn cô độc, sống trong bóng tối.

Trình làng truyện Trọng sinh theo đuổi hòa bình

Tác giả: Trang Mun
Thể loại: ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Trọng sinh theo đuổi hòa thuận

ánh nắng dịu nhẹ đầy ấm cúng của mùa thu nhẹ nhàng chiếu xuống, con người cảm nhận thấy sự mát mẻ hơi se lạnh của buổi sớm. Người nhà cảm thấy thoải mái sở hữu thời tiết này. Trong lòng cũng thấy dễ chịu đựng hơn.

Trong một biệt thự nhỏ cuối đường phố, căn nhà nhìn tuy nhỏ bé nhưng toát ra sự đầm ấm của gia đình bạn. Trước cổng là giàn hoa dại lần chần tên. Trên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài đặt các chậu hoa xinh xắn đủ Color. Biệt thự màu gỗ khiến chúng ta cũng như lạc vào loài người cổ tích.

Trong căn phòng nhỏ tuổi với tông màu trắng là nhà đạo, một cô gái ngồi yên lặng ở đầu giường. Mái tóc nhiều năm, đen nhánh nhẹ nhàng buông xuống. Khuôn mặt tinh xảo toát lên xảo toát lên sự dịu dàng. Có lẽ điểm khiến chúng ta khác bắt buộc dời mắt ở cô là đôi mắt. Một đôi mát Đen láy, trong suốt. Nó thuần khiết không bị nhiễm không sạch.

bên trên tay cô cầm khung hình họa. Trong hình họa chính là mình cô bé dễ thương. Bà nở một nụ cười dịu dàng cũng như hiền hậu.

Ngón tay thon nhiều năm trắng muốt khẽ vuốt ve khung hình ảnh. Trong đôi mắt đẹp đấy nhiễm lên chút u bi thương.

“Mẹ à, bé nhớ bà mẹ lắm. Con đang hứa với mẹ sẽ sống cùng ông ta, nhưng điều nhỏ không có tác dụng được là tha thứ đến ông ta”

>> Xem thêm truyện Đam mỹ trọng sinh

Diệp Vy chuyển tay lau giọt nước mắt đã lăn nhiều năm, hít một hơi bất biến lại cảm giác. Cô nở nụ cười cợt mang gia đình bạn trong ảnh:

“Mẹ biết không bé chưa bao giờ trách mẹ hay ghét mẹ cả. Bà mẹ cũng chẳng hề cố ý. Bạn gồm lỗi nhất ở giai đoạn này là ông ta, nhưng lại chị em lại chưa bao giờ oán thù trách”

Diệp Vy thở dài, cô biết mẹ cô cực kỳ yêu gia đình phái mạnh đấy, cũng là tía của cô ấy, của cả khi biết mình ấy đã có được thê thiếp.

Cô cận thận để khung ảnh vào chiếc vali bên cạnh. Thu thập một ít đồ đạc còn sót lại. Chắc chắn ông ta cũng sắp.

Diệp Vy kéo cái vali về bên cửa. Đôi chân bỗng dừng lại. Cô xoay gia đình bạn nhìn lại căn hộ một lần nữa, nơi cô đã ở trong suốt 18 năm.

Một loại ô tô đẳng cấp đỗ trong ngõ chật bé. Người trong gia đình hiếu kì về chủ nhân của chiếc xe.

Diệp Vy dừng chân. Cô biện pháp cái xe một chặng. Hiện nay đây cô cảm giác người không tất cả gan góc đặt chân vào.

các bạn tài xế tầm tiểu trung niên, ông trông thấy Diệp Vy bước ra, gấp rút cho gần:

“Diệp tiểu thư, ông công ty đã chờ cô trên xe, cô chuyển hành lí đây bên tôi cầm hộ”

Diệp Vy thấy gia đình bạn tài xế nở nụ cười hiền hậu, cô cũng không cự tuyệt. Chuyển loại vali đến ông, cô nở một nụ mỉm cười cảm ơn rồi đi về bên chiếc xe.

Cô khai trương xe rồi ngồi vào dãy ghế sau. Bên cạnh cô bây chừ là mình Đấng mày râu có thể tác động ảnh hưởng cho kinh tế của cả city, người thân đứng đầu tập đoàn Diệp thị- Diệp Lâm Thiên, và cũng chính là tía cô.

quan sát chủ toạ công ty lớn Diệp thị chưa ai nghĩ là ông sẽ hơn 40 tuổi. Đôi mắt trầm tĩnh đầy cơ trí. Khuôn mặt mặc dù Cách sang tuổi trung niên tuy thế vẫn đầy sức quyến rũ đối với chị em. Có ngoại hình, thân phận và đang còn một tổ ấm do vậy, Diệp Lâm Thiên là đối tượng biết bao nàng mơ ước muốn trèo cao.

Diệp Vy khẽ cúi đầu, thảo nào năm xưa mẹ cô yêu say đắm người đại trượng phu này. Bất cứ người nào cũng nặng nề lòng kháng cự.

Diệp Lâm Thiên thấy có một số người mở cửa xe ngồi mặt cạnh, ông quay sang nhìn, thấy đứa cô gái mà bao năm qua ông chưa một lần đúng nghĩa làm cho một gia đình ba. Năm xưa ông thật sự cực kỳ yêu Hải Nhi. Nhưng ông đã có được lỗi với hai bà mẹ bé cô ấy.

>>Coi thêm Truyện đam mỹ ngược

Ông chú ý đứa nàng hết sức giống Hải Nhi hồi trẻ, nói:

“Ba biết là con siêu hận bố. Bố cũng cảm giác mọi người rất có lỗi. Cha ý muốn bù đắp đến bé…”

Ông cũng không dám nói tiếp nữa, ông cũng cảm giác hổ thẹn có bản thân mọi người.

Diệp Vy nghe nuốm nở nụ mỉm cười châm chọc:

“Bù đắp? Sao lúc chị em bên tôi còn sống ông chưa bù đắp? Cơ mà cần đợi mang lại bà mẹ tôi mất rồi mới nghĩ mang đến đề nghị bù đắp?”

Diệp Lâm Thiên cứng họng. Ông cũng phân vân yêu cầu nói gì. Vì chưng nói gì đi nữa ông cũng cảm nhận người trong gia đình sai.

Trong xe im lặng suốt quãng đường. Chưng tài xế cũng cảm nhận bầu khâu khí ngột ngạt bị áp lực đè nén. Khi thấy căn biệt thự bên trước, chưng tài xế tự nhủ trong lòng, cuối cùng cũng mang lại địa điểm.

Diệp Vy Bước xuống xe, cô ngước chú ý biệt thự trước bên cơ mà không gồm bất cứ cảm giác gì.

Từ trong căn nhà bước ra một thành viên đại trượng phu tầm 50 tuổi, là quản gia của căn nhà. Ông vội phân phó mình mang hành lí vào rồi đặt chân vào vị trí Diệp Lâm Thiên cũng như Diệp Vy vẫn đứng:

“Ông nhà, Diệp tiểu thư, hai người trong gia đình sẽ về”

Diệp Vy mẫn cảm thấy ra người trong gia đình quản gia này không thích gia đình. Cô cũng không tỏ cách biểu hiện đau khổ hay ủy qua đời gì. Cô cũng biết các bạn là kẻ không được mừng đón bước này.

Khôn khéo như Diệp Lâm Thiên cũng đã phiêu lưu, ông nghiêm bên nói mang các người:

“Đây là con gái bên tôi. Từ giờ nhỏ ốm cũng chính là chủ nhân của ngôi nhà này”

nhà bạn nghe cầm cũng chưa dám tỏ thể hiện thái độ gì các.

Quản da khẽ cúi đầu:

“Dạ bên tôi biết rồi thưa ông chủ!

bầu không gian giằng co bị một giọng điệu ngả ngớn đánh gãy:

“Có chuyện gì nhưng mà đề xuất tụ tập hết bước này vậy?”

chúng ta quay sang chú ý vị trí mà lại phát ra thanh âm. Đã Bước xuống ước thang chính là người nhà cánh mày râu có mái tóc màu đá quý của nắng. Đôi mắt xếch đầy vẻ đào hoa. Đã từng đường nét bên trên khuôn bên hoàn hảo khiến nàng sinh cần cuồng loạn.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *