Phim Sắp Ra Rap Truyện Kiều Nguyễn Du Full Beat – Video Clip 2017



Phim Sắp Ra Rap Truyện Kiều Nguyễn Du Full Beat
Đoạn Video Clip “Rap Truyện Kiều” trong Phim Sắp Ra đang gây sốt cộng đồng mạng mấy ngày qua, được trình bày bởi 2 diễn viên trẻ đang hot là Ngọc Duy và Hậu Nguyễn trong tập 7 Phim Sắp Ra. Sau khi công chiếu, đoạn rap ngắn này đã nhận được những phản hồi tích cực từ cộng đồng mạng bày tỏ sự thích thú và truy tìm đoạn beat và lời của “Rap Kiều”.

Nguồn: https://paddlewithsim.com/

Xem thêm bài viết: https://paddlewithsim.com/category/giai-tri

22 thoughts on “Phim Sắp Ra Rap Truyện Kiều Nguyễn Du Full Beat – Video Clip 2017

  1. hậu tra .

    2355. Dưới cờ, gươm tuốt nắp ra,

    Chính danh thủ phạm tên là Hoạn Thư .

    Thoạt trông nàng đã chào thưa:

    Tiểu thư cũng có bây giờ đến đây ?

    Đàn bà dễ có mấy tay,

    2360. Đời xưa mấy mặt đời này mấy gan?

    Dễ dàng là thói hồng nhan,

    Càng cay nghiệt lắm càng oan trái nhiều !

    Hoạn Thư hồn lạc phách xiêu,

    Khấu đầu dưới trướng, liệu điều kêu ca .

    2365. Rằng: Tôi chút dạ đàn bà,

    Ghen tuông thì cũng người ta thường tình,

    Nghĩ cho khi gác viết kinh,

    Với khi khỏi cửa dứt tình chẳng theo .

    Lòng riêng riêng những kính yêu;

    2370. Chồng chung, chưa dễ ai chiều cho ai .

    Trót lòng gây việc chông gai,

    Còn nhờ lượng bể thương bài nào chăng?

    Khen cho: Thật đã nên rằng,

    Khôn ngoan đến mực nói năng phải lời,

    2375. Tha ra thì cũng may đời,

    Làm ra thì cũng ra người nhỏ nhen.

    Đã lòng tri quá thì nên,

    Truyền quân lệnh xuống trường tiền tha ngay .

    Tạ lòng lạy trước sân may,

    2380. Cửa viên lại dắt một dây dẫn vào,

    Nàng rằng: Lồng lộng trời cao,

    Hại nhân, nhân hại sự nào tại ta ?

    Trước là Bạc Hạnh, Bạc Bà,

    Bên là Ưng, Khuyển, bên là Sở Khanh.

    2385. Tú Bà cùng Mã Giám Sinh,

    Các tên tội ấy đáng tình còn sao ?

    Lệnh quân truyền xuống nội đao,

    Thề sao thì lại cứ sao gia hình,

    Máu rơi thịt nát tan tành,

    2390. Ai ai trông thấy hồn kinh phách rời .

    Cho hay muôn sự tại trời,

    Phụ người, chẳng bõ khi người phụ ta !

    Mấy người bạc ác tinh ma,

    Mình làm mình chịu kêu mà ai thương.

    2395. Ba quân đông mặt pháp trường,

    Thanh thiên, bạch nhật rõ ràng cho coi .

    Việc nàng báo phục vừa rồi,

    Giác Duyên vội vã gởi lời từ qui .

    Nàng rằng: Thiên tải nhất thì,

    2400. Cố nhân đã dễ mấy khi bàn hoàn.

    Rồi đây bèo hợp mây tan,

    Biết đâu hạc nội mây ngàn là đâu !

    Sư rằng: Cũng chẳng bao lâu,

    Trong năm năm lại gặp nhau đó mà.

    2405. Nhớ ngày hành cước phương xa,

    Gặp sư Tam Hợp vốn là tiên tri .

    Bảo cho hội ngộ chi kỳ,

    Năm nay là một nữa thì năm năm .

    Mới hay tiền định chẳng lầm,

    2410. Đã tin điều trước ắt nhằm việc sau .

    Còn nhiều ân ái với nhau,

    Cơ duyên nào đã hết đâu vội gì?

    Nàng rằng: Tiền định tiên tri,

    Lời sư đã dạy ắt thì chẳng sai .

    2415. Họa bao giờ có gặp người,

    Vì tôi cậy hỏi một lời chung thân .

    Giác Duyên vâng dặn ân cần,

    Tạ từ thoắt đã dời chân cõi ngoài .

    Nàng từ ân oán rạch ròi,

    2420. Bể oan dường đã vơi vơi cạnh lòng.

    Tạ ân lạy trước Từ công:

    Chút thân bồ liễu nào mong có rày !

    Trộm nhờ sấm sét ra tay,

    Tấc riêng như cất gánh đầy đổ đi !

    2425. Chạm xương chép dạ xiết chi,

    Dễ đem gan óc đền nghì trời mây !

    Từ rằng: Quốc sĩ xưa nay,

    Chọn người tri kỷ một ngày được chăng?

    Anh hùng tiếng đã gọi rằng,

    2430. Giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha !

    Huống chi việc cũng việc nhà,

    Lọ là thâm tạ mới là tri ân .

    Xót nàng còn chút song thân,

    Bấy nay kẻ Việt người Tần cách xa .

    2435. Sao cho muôn dặm một nhà,

    Cho người thấy mặt là ta cam lòng.

    Vội truyền sửa tiệc quân trung,

    Muôn binh nghìn tướng hội đồng tẩy oan.

    Thừa cơ trúc chẻ ngói tan,

    2440. Binh uy từ ấy sấm ran trong ngoài .

    Triều đình riêng một góc trời,

    Gồm hai văn võ rạch đôi sơn hà.

    Đòi phen gió quét mưa sa,

    Huyện thành đạp đổ năm tòa cõi nam .

    2445. Phong trần mài một lưỡi gươm,

    Những loài giá áo túi cơm sá gì !

    Nghênh ngang một cõi biên thùy,

    Thiếu gì cô quả, thiếu gì bá vương !

    Trước cờ ai dám tranh cường,

    2450. Năm năm hùng cứ một phương hải tần.

    Có quan tổng đốc trọng thần,

    Là Hồ Tôn Hiến kinh luân gồm tài.

    Đẩy xe vâng chỉ đặc sai,

    Tiện nghi bát tiểu việc ngoài đổng nhung.

    2455. Biết Từ là đấng anh hùng,

    Biết nàng cũng dự quân trung luận bàn.

    Đóng quân làm chước chiêu an,

    Ngọc vàng gấm vóc sai quan thuyết hàng.

    Lại riêng một lễ với nàng,

    2460. Hai tên thể nữ ngọc vàng nghìn cân.

    Tin vào gởi trước trung quân,

    Từ công riêng hãy mười phân hồ đồ.

    Một tay gây dựng cơ đồ,

    Bấy lâu bể Sở sông Ngô tung hoành!

    2465. Bó thân về với triều đình,

    Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu?

    áo xiêm ràng buộc lấy nhau,

    Vào luồn ra cúi công hầu mà chi?

    Sao bằng riêng một biên thùy,

    2470. Sức này đã dễ làm gì được nhau?

    Chọc trời khuấy nước mặc dầu,

    Dọc ngang nào biết trên đầu có ai?

    Nàng thời thật dạ tin người,

    Lễ nhiều nói ngọt nghe lời dễ xiêu.

    2475. Nghĩ mình mặt nước cánh bèo,

    Đã nhiều lưu lạc lại nhiều gian truân.

    Bằng nay chịu tiếng vương thần,

    Thênh thênh đường cái thanh vân hẹp gì!

    Công tư vẹn cả hai bề,

    2480. Dần dà rồi sẽ liệu về cố hương.

    Cũng ngôi mệnh phụ đường đường,

    Nở nang mày mặt rỡ ràng mẹ cha.

    Trên vì nước dưới vì nhà,

    Một là đắc hiếu hai là đắc

  2. Trăm năm trong cõi người ta,
    Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
    Trải qua một cuộc bể dâu,
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
    Lạ gì bỉ sắc tư phong,
    Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
    Cảo thơm lần giở trước đèn,
    Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
    Rằng: Năm Gia-tĩnh triều Minh,
    Bốn phương phẳng lặng hai kinh chữ vàng.
    Có nhà viên ngoại họ Vương,
    Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung.
    Một trai con thứ rốt lòng,
    Vương Quan là chữ nối dòng nho gia.
    Đầu lòng hai ả tố nga,
    Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.
    Mai cốt cách tuyết tinh thần,
    Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
    Vân xem trang trọng khác vời,
    Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
    Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
    Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
    Kiều càng sắc sảo mặn mà,
    So bề tài sắc lại là phần hơn.
    Làn thu thủy nét xuân sơn,
    Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
    Một hai nghiêng nước nghiêng thành,
    Sắc đành đòi một tài đành họa hai.
    Thông minh vốn sẵn tính trời,
    Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
    Cung thương làu bậc ngũ âm,
    Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
    Khúc nhà tay lựa nên xoang,
    Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
    Phong lưu rất mực hồng quần,
    Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
    £m đềm trướng rủ màn che,
    Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
    Ngày xuân con én đưa thoi,
    Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
    Cỏ non xanh tận chân trời,
    Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
    Thanh minh trong tiết tháng ba,
    Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
    Gần xa nô nức yến anh,
    Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
    Dập dìu tài tử giai nhân,
    Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
    Ngổn ngang gò đống kéo lên,
    Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
    Tà tà bóng ngả về tây,
    Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
    Bước dần theo ngọn tiểu khê,
    Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
    Nao nao dòng nước uốn quanh,
    Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
    Sè sè nấm đất bên đường,
    Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
    Rằng: Sao trong tiết Thanh minh,
    Mà đây hương khói vắng tanh thế này?
    Vương Quan mới dẫn gần xa:
    Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
    Nổi danh tài sắc một thì,
    Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh.
    Kiếp hồng nhan có mong manh,
    Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương.
    Có người khách ở viễn phương,
    Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
    Thuyền tình vừa ghé tới nơi,
    Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!
    Buồng không lặng ngắt như tờ,
    Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.
    Khóc than khôn xiết sự tình,
    Khéo vô duyên bấy là mình với ta!
    Đã không duyên trước chăng mà,
    Thì chi chút ước gọi là duyên sau.
    Sắm sanh nếp tử xe châu,
    Bụi hồng một nấm mặc dầu cỏ hoa.
    Trải bao thỏ lặn ác tà,
    ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm!
    Lòng đâu sẵn mối thương tâm,
    Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa:
    Đau đớn thay phận đàn bà!
    Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.
    Phũ phàng chi bấy hóa công!
    Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.
    Sống làm vợ khắp người ta,
    Khéo thay thác xuống làm ma không chồng!
    Nào người phượng chạ loan chung,
    Nào người tiếc lục tham hồng là ai?

  3. Sao mấy ổg ko rap bài trao duyên lớp 10 luôn ha nếu có thì bài viết số 6 môn ngữ văn tui 10đ chắc

  4. Tác giả nguyễn du trăm năm trong cõi người ta
    Chữ mệnh khéo là ghét nhau
    Trải qua một cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
    Lạ gì bỉ sắc tư phong trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *