Đánh Giá truyện ‘Khúc Chiết Trong Lòng’

tóm tắt truyện ngôn tình ‘Khúc chiết trong lòng’

Tác giả: Bạc Hà Miêu
Thể loại: ngôn tình, trọng sinh, sủng, cổ kính

Trích đoạn:

giữa trưa tháng tám, nắng gắt như hy vọng bốc khá cục bộ Sóc Kinh không còn một tẹo nhân khí, chỉ từ lại tiếng kêu la ko ngừng.

Cẩm Thân vương phủ, một đám xấu xa đầu đầy những giọt mồ hôi ở phía trong sảnh rối rít tậu nhà bạn, mỗi cá nhân rất nhiều mang theo nét mặt bối rối, dù khắp cơ thể đầy các giọt mồ hôi mỏi mệt cũng không dám kết thúc lại.

Tổng quản vương phủ là An Thuận, vừa gào thét to tiếng đọc rộng lớn nhiều bạn đi tìm kiếm, trong tim tràn đầy lo sợ, cầu nguyện vị tiểu tổ tông này không đề nghị xảy ra chuyện gì bên cạnh yêu cầu đam mỹ h.

thân thể béo bệu ướt sũng y hệt như từ trong nước lao ra phía bên ngoài, dù hắn là kẻ luôn luôn mến thật sạch sẽ, mà tình huống trước mắt khiến cho hắn không tồn tại hàn ôn để ý này đó.

ko lâu sau, chỉ quan sát thấy một hạ nhân hậu xa chạy tới, hô to:

– An tổng quản! Tìm ra vương gia rồi! Tìm kiếm được vương gia rồi.

lúc này An Thuận new thở phào nhẹ nhàng, quan sát thấy tên nô tài sẽ đứng sống đấy, hắn nhịn ko đc mắng:

– Thằng nhãi, ngây ngốc làm gì, còn ko mau dẫn đường!

Tên nô tài tất tả cúi đầu khom sống lưng, dẫn hắn đi về hướng Thủy các.

ngóng đến khi An Thuận đến Thủy những, nơi đấy đang vây quanh 1 vòng xấu xa, quạt cây quạt, nâng hoa quả.

Bên kia, xa xa đã chạy đến một đám các bạn, đi đầu 1 chúng ta cũng béo phì, An Thuận vừa thấy nàng, gương mặt ngay thức thì co rút.

tiểu nhân vây sinh sống phía bên ngoài, vội vàng né ra nhịn nhường lối, An Thuận cũng mặc kệ này đấy, chạy nhanh vào, tức khắc thấy cửa sổ sinh hoạt Thủy những số đông mở rộng, một thiếu niên cỡ mười 1, mười nhì tuổi ngồi dựa vào cửa sổ, nâng khuôn mặt tuấn mỹ tràn trề vẻ không còn để ý.

– Ôi, tiểu thánh sư của ta, thân gia đình vừa new khỏe lại, cũng không thể bị phong hàn, nếu như chẳng may bị bệnh, đại vương cộng nương nương sẽ khá lo lắng.

Đọc truyện truyện đam mỹ sủng

vừa mới đây An Thuận đang luôn luôn đại kinh thất sắc.

Vị không đủ niên kia là ấu tử của đương kim hoàng thượng cùng thê thiếp, là Cẩm Thân vương Tiêu Vũ, trong năm này vừa tròn mười hai tuổi.

Hắn đưa mắt nhìn về phía An Thuận, trong mắt hiện lên một trong những phần lưu quang, điềm nhiên nói:

– Thế nào? Bổn vương làm những gì, lẽ nào còn đề xuất ngươi đến giáo huấn?

An Thuận sợ đến mức vội vàng quỳ xuống:

– Lão nô không có gan, lão nô không có gan.

xấu xa đứng bình thường vòng vèo nhìn thấy vậy tức tốc lo sợ trên mức cần thiết, một mảnh im thin thít như tờ.

Tiêu Vũ liếc nhìn nha hoàn đứng bên cạnh:

– Sao ko quạt?

Tay nha hoàn kia run lên, sợ đến mức quỳ rạp xuống đất.

Tiêu Vũ nhíu mày, đứng lên, đi tới gian phòng ngủ.

An Thuận xoa chiếc trán đầy mồ hôi, nóng vội vùng dậy, đi sau sườn lưng hắn, còn chưa đi được nhị bước, ngay tức khắc quan sát thấy Tiêu Vũ bị ngăn trở.

Nhũ loại béo phì dung mạo hiền lành, vừa nhìn thấy Tiêu Vũ, bắt đầu khóc kêu:

– Điện hạ, ngày nóng thế này, sao người ko của nhà an dưỡng, trường hợp làm việc bên ngoài với gì tốt xấu, biết sẽ cho ngôn tình hoàn như thế nào mới tốt.

Tiêu Vũ nhíu chặt mày, không kiên nhẫn nói:

– Ta đang nằm ở trong vương phủ, rất có thể xảy ra chuyện gì, cút ngay!

Trương nhũ loại tiếng khóc la bị nghẹn trong cổ họng, không có gan tin nhìn Tiêu Vũ:

– Điện hạ… Gia đình đây là muốn ta… Cút?

Tiêu Vũ cười lạnh:

– Thế nào? Ta nhắc không đủ rõ ràng?

nhắc dứt, cũng không hóng nhũ cái phản ứng, ngay tức thì rời đi.

Trương nhũ mẫu ngây ngốc đứng tại chỗ, quả thật không còn tin, bạn dạng thân vừa new nghe loại gì.

Tuy Tiêu Vũ quái dị cao ngạo, nhưng mà so với nhũ dòng 1 tay nuôi hắn to, sẽ luôn luôn tôn thờ, lần này sao hoàn toàn có thể đối xử với nàng không vị khách khí tới như thế.

Trương nhũ dòng luôn luôn ỷ thế hà hiếp người nhà, lại tham lam bủn xỉn, mà vì với Tiêu Vũ làm bằng chỗ dựa, ngay cả tổng quản An Thuận cũng nên nhượng bộ lui binh.

các người thân còn lại đối nàng càng giận nhưng mà không dám đề cập gì, nhưng mà kể tới cộng, họ chỉ nên tiểu nhân trong vương phủ, ai hoàn toàn có thể có vài phần cao tay hơn ai.

Đọc thêm truyện ngôn tình ngược

hiện thời chưa chắc chắn Nguyên Nhân, vương gia lại ko thuận tiện thứ lỗi cho nàng, ngày lành của nàng cũng gần hết hạn.

Tiêu Vũ lười quản đám hạ nhân trong phủ nghĩ như thế nào, hắn trở về buồng, An Thuận đứng trước mặt hắn kính cẩn nghe theo, vị chủ tử này từ khi bệnh nặng tỉnh lại, tính khí trở thành thâm trầm khó lường.

Tuy hắn luôn với tính khí ương ngạnh, nhưng mà An Thuận xuất sắc xấu gì cũng có thể nhìn mặt chuẩn chỉnh bệnh, hiện nay lại càng cẩn thận.

Tiêu Vũ nhìn An Thuận kính cẩn nghe theo, thản nhiên nói:

– Ta hiện thời đã lớn, ko cần có nhũ mẫu, phát cho nhũ chiếc vài thứ, rồi đưa nàng hồi hương đi!

trong lòng An Thuận vô cùng sốt ruột, hắn cộng Trương nhũ cái chủ quyền không ứng phó.

Tuy hắn thực hiện bằng quản gia trong phủ, nhưng mà Trương nhũ loại ỷ vào thành viên gia đình đã từng âu yếm vương gia, buộc phải ko để hắn vào mắt.

ngờ đâu tâm phúc đại địch lại bị vương gia nhẹ nhàng kể một câu là đuổi đi rồi, trong tâm địa An Thuận vui miệng rất nhiều, cũng ko khỏi nhấc lên một cỗ khóc tang.

Nghĩ như vậy, An Thuận cung kính khom người:

– Lão nô đi làm ngay, chỉ cần điện hạ, dù sao Trương nhũ loại cũng chăm lo người thân vài năm, sẵn sàng này nọ mong mỏi sử dụng cái nào?

Tiêu Vũ nhíu mày nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

– Chuyện nhỏ dại như thế nhưng mà ngươi cũng chưa chắc chắn xử lý? Ngươi làm bằng tổng quản mà không cần đầu sao? Hay những đề cập, ngươi mong dò xét bổn vương?

Câu sau cùng giống hệt như mang theo tiếng gió lạnh thấu xương, trong tâm địa An Thuận suy tính gì đầy đủ bị nhìn thấu, hai đầu gối dẻo quẹo, liên tục dập đầu:

– Lão nô không có gan, lão nô không có gan.

Tiêu Vũ nói:

– Đi ra phía bên ngoài đi, những chuyện li ti này đó đừng tới quấy nhiễu ta.

– Dạ, dạ, dạ.

ngóng tiểu nhân rời đi hết, Tiêu Vũ sở hữu biểu cảm phức tạp nhìn bàn tay, hắn cũng không ngờ nhân sinh của hắn vẫn còn một lần thời cơ bắt đầu lại.

Hắn là thiên chi kiêu tử, kiếp trước do mưu toan tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, sau khoản thời gian thất bại bị lưu đày đến Cổ Ninh quận sinh sống Mạc Bắc.

làm việc nơi đấy kéo dãn khá tàn đến mười một năm, new bế tắc chết đi, ko ngờ khi tỉnh ngộ ra, lại trọng sinh trở về thời niên thiếu.

Tiêu Vũ trâm trán, thông qua 1 đời, có rất nhiều chuyện hắn đã không còn nhớ rõ, chuyện xưa thoáng qua như mây khói, khiến cho hắn trong khoảng time ngắn, cũng không biết nên làm cái gi.

đúng vào lúc này, An Thuận bí quyết cửa buồng hỏi:

– thê thiếp nương nương sai nhà bạn tới Tặng dược xẻ, điện hạ vẫn muốn dùng một tẹo không?

Tiêu Vũ ngạc nhiên, hỏi:

– dòng hậu…Hiện tại chiếc hậu thế nào…

Thanh âm dần dần hạ thấp xuống.

An Thuận đứng xung quanh cửa thoáng ngẩn mình, cẩn trọng trả lời:

– Mấy ngày vừa mới đây, nghe nói nương nương cơ thể khoẻ mạnh, chỉ cần lo lắng cho bệnh tình của điện hạ.

lúc này Tiêu Vũ mới bình phục tinh thần, hắn nghiêng đầu, cười khẽ một tiếng, rốt cuộc trọng sinh thật tốt.

An Thuận nghiêng tai nghe động tĩnh ở trong phòng, sau một lúc lâu không có ai thủ thỉ, hắn chuẩn bị không nên gia đình bưng dược bổ đến phòng bếp thổi nấu dược, bỗng nhiên cửa buồng xuất hiện thêm.

Tiêu Vũ một cước đạp cửa đi ra ngoài:

– Thỉnh chỉ tiến cung, đi cung quế Điện.
đọc list truyện ngôn tình sủng tốt tại truyen24.com. Chúc Cả nhà phát âm truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *