Còn chút gì để nhớ | Nguyễn Nhật Ánh – Chút rung động đầu đời



Còn chút gì để nhớ
Truyện Nguyễn Nhật Ánh, vốn có vui có buồn, và một trong những câu chuyện “buồn” mà tôi thích là cuốn Còn chút gì để nhớ.
Bản thân cốt truyện có thể khá giống với cuộc sống thật nhiều bạn trẻ hiện nay. Nhân vật “tôi” trong sách là chàng trai lặn lội từ miền quê xa xôi vào đất Sài Gòn để thi và học Đại học. Và rồi gặp mấy chị em nhà hàng xóm ở nơi anh chàng trú ngụ. Trong đó có cô bé Quỳnh – xinh đẹp và trong sáng.
Rõ ràng, chúng ta thấy câu chuyện không có gì mới mẻ, nhưng cái hay nằm ở tình tiết sinh động và rất thực, nằm ở tâm trạng của những người lần đầu bước chân vào mảnh đất của rung động tình cảm. Cô bé trong truyện đã yêu một cách rất hồn nhiên, mà cũng hời hợt và vô tâm. Nhân vật chính – người kể chuyện – đã yêu và mãi yêu hình bóng của một người con gái đã khiến con tim trai trẻ lần đầu biết sung sướng và đau đớn.
Không chỉ vậy, cuốn sách còn có những tình yêu và tình bạn khác, cũng rất đời thực, khiến cho câu chuyện không còn mang dáng dấp hư cấu nữa. Kết thúc câu chuyện là dấu lặng sâu lắng cho độc giả, một giây phút nào đó, hoài niệm về những buồn vui của mối tình đầu.
Mời các bạn đón đọc Còn chút gì để nhớ của tác giả Nguyễn Nhật Ánh

Nguồn: https://paddlewithsim.com/

Xem thêm bài viết: https://paddlewithsim.com/category/giai-tri

35 thoughts on “Còn chút gì để nhớ | Nguyễn Nhật Ánh – Chút rung động đầu đời

  1. Cám ơn nhà văn Nguyễn Nhật Ánh câu chuyện qúa hảy lời văn và từng chi tiếc thật thăm thúy chạm trái tìm người nghe, đôi khi có những lúc không nín cười được và giọng đọc thật tuyệt , thật chuẩn của miền nam tôi ! Thương qúa !♥️♥️♥️♥️

  2. Truyện của Nguyễn Nhật Ánh luôn để lại trong lòng ng đọc sự bồi hồi xao xuyến tiếc nuối và còn cả day dứt đau buồn cho nhân vật chính , k như các nhà văn khác luôn hướng tới cái kết đẹp , vs ô kết luôn là 1 dấu chấm lửng . Chính điều ấy đã làm nên sự khác biệt và thành công trong mỗi tác phẩm ô đặt bút . Cảm ơn ông vì những tác phẩm đầy cảm xúc cùng những sự tinh tế trong cách nhìn nhận cx như trong tâm hồn ông

  3. nguyen nhat anh nguoi Viet van nhu doi thuong ,cam giac nhu minh trong truyen zay, cam on tac gia cam on nguoi doc truyen cam wa

  4. Vừa đâu vừa thương, cuộc sống là cái gì 🤨 🤨 🤨 mà lại có nhiều đường nhất định phải đi😔😔😔

  5. Ngày xưa vào SG cũng y chang như Chương. Lúc ấy, cũng đã đọc "Còn Chút Gì Để Nhớ", cũng tưởng tưởng mình giống Chương. Nhưng thế đéo nào, mình éo đẹp trai như Chương, Văn cũng hình như dốt hơn Chương nhiều. Và đời, thực sự không như là mơ, mình vẫn mong được tìm một người yêu mình như Kim Dung. Nhưng Kim Dung qua Trung mất tiêu rồi. Và tôi vẫn Ế. Vẫn chưa được cảm nhận yêu là gì.

  6. Tình cờ đọc cuốn truyện này của Nguyễn Nhật Ánh tôi như chợt nhận thấy mình ở trong đó .Thấm thoát mà đã 30 năm trôi qua .
    Cứ mỗi lần có dịp quay về thăm chốn cũ thì tôi vẫn đến chờ em ở nơi cuối con đường mà ngày xưa từng hò hẹn
    Cây Ngọc Lan giờ không còn nữa .
    Nhưng thôi . Hoa cũ không còn thì còn lại chút hương xưa .

  7. Hay, cám ơn tác giả, cám ơn bạn đọc đã cho tôi thưởng thức 1 tác phẩm tuyệt vời và có 1 chút suy tư nhớ về tuổi mới lớn của mình giữa chốn đô thị náo nhiệt này !

  8. nghe lại "mắt biếc" buồn thối ruột lại nghe truyện này thấy 2 nv chính giống nhau mà phát buồn

  9. Truyện này khác với truyện ngồi khóc trên cây thật . 1 là các nhân vật chính éo le bi kịch ngay từ đầu rồi kết thúc lại đem lại niềm vui cho độc giả . Chuyện này lại khác từ đầu tới gần cuối tưởng chừng như một câu chuyện vui vẻ , những mối tình thật đẹp ai ngờ kết thúc lại buồn thế . Truyện bác Ánh đúng là đem lại những cảm giác thật khó tả cho ng đọc. Day dứt

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *